- Con người ở đây để tạo khả năng cho mục đích thiêng liêng của Vũ Trụ được lộ ra. Đó chính là điều bạn quan trọng như thế nào.
- Luôn luôn tồn tại một cánh cửa dường như mở qua một thực tại khác, bao giờ cũng hiện diện, vậy mà hiếm khi chúng ta được chứng kiến.
- Loài người phải tìm câu trả lời cho 2 câu hỏi sau đây: “Chúng ta là ai?” và “Bản chất của Vũ Trụ mà chúng ta đang sống bên trong là gì?”
- Xã hội loài người hiện nay đang chấp nhận ba huyền thoại:
(1) Nhân loại đã đạt tới cực điểm của sự phát triển;
(2) Chúng ta hoàn toàn tách biệt với nhau, với tự nhiên và với vũ trụ;
(3) Thế giới vật lý là tất cả những gì tồn tại.
- Tâm linh hay phi vật lý đã bị khoa học đưa ra khỏi tầm nhìn.
- Một trong những nghịch lý cực kỳ khó nhận biết của sự tồn tại là: vật chất hữu hình là cái nhiều cô đặc nhất và ít ý thức nhất, còn vật chất vô hình - ít cô đặc nhất và nhiều ý thức nhất.
- Nỗi đau khổ triền miên của nhân loại bắt rễ sâu trong tâm trí hay chúng ta lầm lẫn đồng nhất tâm trí với bản thân con người.
- Bản năng và trí năng là những điểm trên đường tiến hoá của con người. Ưu thế của tâm trí chỉ diễn ra trong một giai đoạn tiến hoá nhất định.
- Đôi khi con người có thể rơi vào trạng thái tâm trí sau đây: điều đáng kinh tởm nhất trong mọi thứ lại là sự tồn tại của chính bản thân mình.
- Có một trạng thái cảm nhận siêu việt khi tâm trí trở nên im lặng, con người hoàn toàn ý thức nhưng không còn suy nghĩ. Khi đó sẽ có vô vàn ánh sáng mềm mại và êm dịu lọt qua tấm rèm là bản thân tình yêu, mọi thứ đều trở nên tươi mát và tinh khôi, dường như chúng mới đi vào sự tồn tại và con người vừa mới được sinh vào thế giới này.
- Trạng thái đó luôn luôn đồng hành cùng bạn, bạn chỉ không thể cảm thấy nó bởi vì tâm trí bạn gây ra quá nhiều ồn ào.
- Sau đây là nghịch lý vĩ đại nhất của con người: mỗi cá nhân hành xử như một kẻ ăn mày (luôn luôn kiếm tìm những mảnh mẩu vui thú, sự hoàn thành, sự công nhận, an ninh hay tình yêu vụn vặt) trong khi bản thân có kho báu bên trong không chỉ chứa tất cả những thứ đó mà còn lớn hơn vô hạn bất kỳ cái gì mà thế giới này có thể cung ứng. Đó đơn giản là trạng thái bản tính của bạn về cái Một được cảm nhận cùng với sự tồn tại. Đó là trạng thái của sự kết nối với cái gì đó mênh mông và không thể huỷ diệt nổi, cái gì đó gần như một nghịch lý, về bản chất là bạn, vậy mà cũng lại lớn hơn bạn.
- Một cái gì đó tồn tại được gọi là Hiện hữu, nó là vĩnh hằng, bao giờ cũng hiện diện. Nó không chỉ ở bên ngoài mà cũng còn ở sâu bên trong mọi hình dạng, như cái cốt lõi vô hình bên trong nhất của mọi thứ và là điều tinh tuý không thể huỷ diệt nổi. Nó là truy nhập được với bạn ngay bây giờ như cái ta sâu nhất của riêng bạn, bản tính thực của bạn. Hiện hữu có thể được cảm thấy, nhưng nó không bao giờ có thể được hiểu bằng tâm trí. Thu được nhận biết về Hiện hữu và trú ngụ trong trạng thái của cảm giác nhận ra đó chính là chứng ngộ vô ngã hay chứng ngộ tâm linh (gọi ngắn gọn là chứng ngộ).
- Tai hoạ khủng khiếp nhất mà con người đang phải chịu đựng là không có khả năng dừng việc suy nghĩ, tuyệt đại đa số chúng ta không nhận ra điều này bởi vì hầu hết mọi người đều đang chịu đựng nó, cho nên nó được coi là điều bình thường.
- Nhà triết học Pháp nổi tiếng là Đề Các đã phát biểu: “Tôi suy nghĩ, do đó tôi hiện hữu”. Đây là cách diễn đạt cho một sai lầm cơ bản nhất mà loài người mắc phải: đồng nhất việc suy nghĩ với Hiện hữu.
- Chứng ngộ không chỉ là việc chấm dứt đau khổ và xung đột liên tục bên trong và bên ngoài, mà cũng còn là việc chấm dứt sự nô lệ khủng khiếp vào việc suy nghĩ không dừng. Đây là sự giải thoát không thể nào tin nổi!
- Chính màn ảnh các ý nghĩ trong tâm trí tạo ra ảo tưởng về sự tách rời bản thân con người với “người khác”.
- Việc suy nghĩ đã trở thành căn bệnh mãn tính trầm kha nhất của toàn thể nhân loại.
- Tâm trí là một công cụ tuyệt vời nếu nó được dùng đúng. Khi bị dùng sai, nó sẽ trở thành rất phá hoại. Nói thật chính xác, không phải con người đang dùng sai tâm trí; ngược lại, nó đang dùng con người đấy. Công cụ này đang cai quản chúng ta!
- Khoảnh khắc bạn bắt đầu quan sát người suy nghĩ, thì mức nhận biết cao hơn trở nên được kích hoạt.
- Dòng ý nghĩ trong tâm trí thường được thể hiện bằng tiếng nói. Đó là thứ nhiễu loạn hỗn tạp luôn luôn hành hạ mỗi người mà ít khi chúng ta nhận biết. Nó là kẻ thù tồi tệ nhất của riêng mỗi người. Đó là nguyên nhân của khốn khổ và bất hạnh không nói ra được và phải chấp nhận một cách tự động.
- Tin vui cho tất cả mọi người: có thể tự giải phóng mình khỏi sự hành hạ của tâm trí. Cách đơn giản nhất như sau: Hãy bắt đầu nghe tiếng nói trong đầu mình như bạn vẫn thường có thể nghe. Hãy đặc biệt chú ý tới bất kỳ hình mẫu ý nghĩ lặp lại nào, những thứ âm thanh này có lẽ đã lặp đi lặp lại trong đầu nhiều năm rồi. Quá trình như vậy chính là chứng kiến người suy nghĩ.
- Tâm trí của bạn là một dụng cụ, một công cụ. Nó có đó để được dùng cho một nhiệm vụ xác định. Khi nhiệm vụ đó được hoàn thành thì bạn nên để nó ngừng nghỉ.
- Hãy quan sát tâm trí mình và bạn sẽ thấy điều sau đây: Khoảng 80-90 % suy nghĩ của mọi người không chỉ là lặp lại và vô dụng, mà còn phần nhiều là có hại. Nó gây ra sự rò rỉ sinh lực nghiêm trọng.
- Bản ngã là “cái tôi” giả tạo, nó bao gồm hoạt động tâm trí và chỉ có thể được duy trì tiếp diễn thông qua suy nghĩ thường xuyên. Với bản ngã, khoảnh khắc hiện tại khó mà tồn tại được, chỉ quá khứ và tương lai mới được coi là quan trọng.
- Khoảnh khắc hiện tại là chìa khoá của sự giải thoát. Nhưng bạn không thể tìm ra khoảnh khắc hiện tại chừng nào vẫn còn là tâm trí của mình. Ý nghĩ không thể tồn tại mà không có tâm thức, nhưng tâm thức không cần có ý nghĩ. Suy nghĩ chỉ là một khía cạnh của tâm thức.
- Nếu chúng ta không chuyển tiếp sang giai đoạn phát triển mới của nhận biết thì loài người sẽ bị tâm trí phá huỷ.
- Nói cụ thể hơn, chứng ngộ nghĩa là việc vươn lên cao trên ý nghĩ, không rơi lại mức dưới ý nghĩ, mức của con vật hay cây cối. Trong trạng thái chứng ngộ, con người vẫn dùng tâm trí suy nghĩ của mình khi cần đến, nhưng theo cách tập trung và hiệu quả hơn nhiều so với trước đây. Người chứng ngộ dao động mọi phút giữa ý nghĩ và tĩnh lặng, giữa tâm trí và vô trí. Vô trí là nhận biết không có ý nghĩ.
- Về bản chất, tâm trí là cái máy mang tính sống còn. Nó tấn công và phòng thủ chống lại những tâm trí khác, thu thập, cất giữ và phân tích thông tin, đây là điều tốt của nó nhưng chẳng mang tính sáng tạo chút nào.
- Về bản chất, vô trí là nơi phát sinh mọi sự sáng tạo. Đa số những người có bằng cấp cao lại ít sáng tạo không phải vì họ không biết cách suy nghĩ, mà vì họ không biết cách dừng suy nghĩ.
- Có thông minh đang vận hành còn lớn hơn tâm trí con người rất nhiều. Làm sao mỗi một tế bào với kích cỡ chừng 1/1000 inch (1 inch = 2,54 cm) lại chứa các lệnh bên trong ADN của nó, có thể đầy kín 1000 cuốn sách, mỗi cuốn dày 600 trang?
- Xúc động nảy sinh do phản ứng của thân thể với suy nghĩ. Tâm trí là tổng thể của các suy nghĩ và xúc động. Trong khi các ý nghĩ được cảm nhận trong não bộ, thì các xúc động được cảm nhận trong thân thể. Có thể thực hành quan sát xúc động cũng như quan sát ý nghĩ. Khi đó mọi điều là vô thức trong bạn sẽ được đưa ra ánh sáng của ý thức.
- Hãy đưa sự chú ý của bạn vào sâu bên trong thân thể của bạn. NÓ LÀ MỘT LỐI CỔNG ĐI VÀO HIỆN HỮU.
- Một trong những nhiệm vụ chính của tâm trí là tranh đấu hay loại bỏ cái đau xúc động. Nhưng thực tế, khi tâm trí càng đấu tranh vất vả để gạt bỏ cái đau đó thì cái đau lại càng lớn hơn vì chính tâm trí là một phần của nguyên nhân dẫn đến cái đau thân thể.
- Đau đớn là không tránh khỏi chừng nào bạn còn đồng nhất với tâm trí mình, còn vô ý thức khi nói về tâm linh.
- Nỗi đau xúc động cũng là nguyên nhân chính của cái đau thể chất và bệnh tật thể chất. Bất ổn, hận thù, thương thân, mặc cảm, giận dữ, phiền muộn, ghen tị, cáu bẳn v.v... đều là mọi dạng của cái đau.
- Tình yêu, niềm vui và an bình không thể nở hoa chừng nào bạn còn chưa tự giải phóng mình khỏi sự chi phối của tâm trí. Đó là các khía cạnh của trạng thái hiện hữu. Chúng không phải là xúc động, từ này có nghĩa gần với náo động. Tình yêu đích thực không gây cho con người đau khổ.
- Tất cả sự thèm muốn đều có nguồn gốc từ tâm trí tìm kiếm cứu giúp hay hoàn thành cái gì đó. Cho nên đừng tìm kiếm để đạt tới chứng ngộ. Hãy trở nên hiện diện. Hãy có đó như người quan sát tâm trí. Thay vì trích dẫn Phật, hãy là Phật, hãy là người tỉnh thức. Đó là điều từ Phật nghĩa là gì.
- Ý thức là CON ĐƯỜNG RA KHỎI CÁI ĐAU.
- Nỗi đau mà bạn tạo ra Bây giờ luôn luôn là dạng nào đó của sự không chấp nhận, dạng nào đó của sự kháng cự vô thức với cái đang đấy. Tại mức ý nghĩ, sự kháng cự này có dạng nào đó của phán xét.
- Tâm trí bao giờ cũng tìm cách phủ nhận Bây giờ và trốn khỏi Bây giờ. Bạn càng đồng nhất với tâm trí mình thì càng thấy đau khổ. Bạn càng có khả năng tôn vinh và chấp nhận Bây giờ thì càng tự do với đau đớn và khổ não.
- Tâm trí chỉ tồn tại trong quá khứ và tương lai. Tại thời điểm Bây giờ tâm trí mất vai trò điều khiển. Cái gánh nặng thời gian đã được tích luỹ quá lớn trong tâm trí con người.
- Chúng ta cần tâm trí cũng như cần thời gian để vận hành trong thế giới này, nhưng sẽ tới một điểm mà hai thứ đó chiếm quyền quản lý các kiếp sống chúng ta. Đó là chỗ vận hành sai, làm cho nỗi đau và nỗi buồn nổi lên trong đời sống con người.
- Hãy nhận thức sâu sắc rằng: KHOẢNH KHẮC HIỆN TẠI LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ BẠN ĐÃ TỪNG CÓ. Hãy làm cho Bây giờ thành sự tập trung chủ chốt của cuộc sống bạn.
- Phương châm sống nên là: Hãy lấy chỗ cư ngụ của mình trong Bây giờ, hãy thăm viếng ngắn ngủi tới quá khứ và tương lai khi cần để giải quyết các khía cạnh thực tế của tình huống cuộc sống của bạn.
- Bao giờ cũng nói “có” với khoảnh khắc hiện tại. Điều gì có thể còn vô tích sự, điên khùng hơn việc tạo ra sự kháng cự bên trong mỗi người với cái gì đó đã hiện hữu?
- Hãy quan sát nỗi niềm đặc biệt mà bạn rút ra từ việc bạn bị bất hạnh. Hãy quan sát sự cưỡng bách để nói hay nghĩ về nó. Sự kháng cự sẽ dừng lại nếu bạn làm cho nó có ý thức.
- Chung cuộc, tất cả mọi nỗi sợ đều là nỗi sợ của bản ngã về cái chết, về việc bị triệt tiêu.
- Sự đồng nhất thông thường mà bản ngã làm là với của cải, công việc, địa vị và sự thừa nhận xã hội, tri thức và giáo dục, dáng vẻ vật lý bên ngoài, những khả năng đặc biệt, các mối quan hệ, lịch sử cá nhân và gia đình, hệ thống niềm tin, quốc gia, nòi giống, tôn giáo và sự gắn bó tập thể khác. Chẳng cái nào trong số đó là bản thân bạn cả.
- Bí mật của cuộc sống là “CHẾT ĐI TRƯỚC KHI BẠN CHẾT”, và sẽ thấy rằng không có cái chết.
- Mọi vấn đề của tâm trí không thể được giải quyết ở mức độ của tâm trí. Cơ chế cơ bản của trạng thái vô ý thức là đồng nhất với tâm trí, điều đó tạo ra cái ta giả tạo hay bản ngã.
- Khi mỗi người nhận ra gốc rễ của vô thức là đồng nhất bản thân với tâm trí thì tự mình có thể bước ra khỏi nó.
- Chìa khoá để bước ra khỏi tâm trí là: CHẤM DỨT ẢO TƯỞNG VỀ THỜI GIAN. Thời gian và tâm trí là không tách rời.
- BÂY GIỜ là điều quý giá nhất, chứ không phải quá khứ và tương lai. Vì sao? Bởi vì nó là cái duy nhất đang có đó và là điểm duy nhất cho phép vượt ra ngoài tâm trí.
- Không cái gì đã bao giờ xảy ra trong quá khứ, nó đã xảy ra trong Bây giờ. Dấu vết ký ức hay quá khứ thông thường chỉ là một dạng của Bây giờ. Quá khứ và tương lai không có thực tại riêng. Không cái gì sẽ xảy ra trong tương lai, nó sẽ xảy ra ở Bây giờ. Bản chất của điều đang được nói tới ở đây không thể được hiểu bằng tâm trí.
- BÂY GIỜ LÀ CHÌA KHOÁ cho chiều hướng tâm linh. Toàn bộ tinh hoa của Thiền tâm linh là bước đi trên lưỡi dao của Bây giờ. Trong Bây giờ, trong sự trống vắng thời gian, tất cả mọi vấn đề của bạn đều tan biến. Đau khổ cần thời gian, nó không thể tồn tại trong Bây giờ.
- Tâm trí không thể biết được cây. Nó chỉ có thể tiếp nhận những sự kiện hay thông tin về cây.
- Tâm trí là kẻ ăn bám và lạm quyền khủng khiếp nhất. Nếu không bị kiềm chế kịp thời, thì rất có thể nó sẽ bị triệt tiêu cùng với việc giết chết mọi cuộc sống trên hành tinh này, kể cả chủ nhân của nó.
- Hãy bước ra khỏi chiều thời gian (quá khứ và tương lai) nhiều nhất có thể được trong cuộc sống hàng ngày. Qua việc tự quan sát sẽ có nhiều hiện tại hơn tự động đi vào cuộc sống của bạn.
- Đừng phán xét hay phân tích điều bạn đang quan sát. Chỉ đơn thuần quan sát các ý nghĩ, các xúc động và các phản ứng. Bạn và tâm trí không phải là một thứ. Cần phải hiểu và nhận biết điều đó qua việc tự quan sát bất kỳ lúc nào có thể được.
- Sự đồng nhất bản thân bạn với tâm trí cho nó nhiều năng lượng, còn việc quan sát tâm trí sẽ có điều ngược lại. Nếu thực hành thường xuyên điều này thì tâm trí sẽ trở nên sắc bén và tập trung hơn.
- Cần học cách sử dụng thời gian đồng hồ và buông bỏ thời gian tâm lý. Thời gian đồng hồ có quan hệ đến các sự kiện bên ngoài, còn thời gian tâm lý bao giờ cũng được nối với cảm giác giả tạo về sự đồng nhất, biến những sự kiện bên ngoài khách quan thành một phần ý thức chủ quan của bạn.
- Trong trạng thái chưa chứng ngộ hay đồng nhất với tâm trí nhận biết, quyền năng và tiềm năng sáng tạo vô hạn nằm ẩn giấu trong Bây giờ luôn bị thời gian tâm lý che phủ.
- Khó chịu, lo âu, căng thẳng, lo nghĩ... hay mọi dạng sợ hãi đều có nguyên nhân bởi quá nhiều tương lai và không đủ hiện tại. Mặc cảm, hối tiếc, oán giận, trách móc, buồn rầu, cay đắng... hay mọi dạng không tha thứ đều do quá nhiều quá khứ và không đủ hiện tại.
- Vấn đề cơ bản cần được giải quyết một lần cho mọi lần là chấm dứt đồng nhất bản thân bạn với tâm trí, cái luôn luôn gắn bó với quá khứ và tương lai cũng như chối bỏ Bây giờ. Chung cuộc, chỉ có một vấn đề duy nhất: BẢN THÂN TÂM TRÍ GẮN BÓ VỚI THỜI GIAN.
- Không ai có thể đạt tới một điểm mà hoàn toàn thoát khỏi mọi vấn đề, bởi vì bạn là điểm đó bây giờ. Hiện tại là chìa khoá của hạnh phúc và an bình.
- Chúng ta cần phân biệt hai khái niệm “tình huống cuộc sống” và “cuộc sống”. Tình huống cuộc sống của bạn tồn tại trong thời gian, nó là chất liệu của tâm trí. Còn cuộc sống của bạn là bây giờ. nó là thực.
- Tình huống cuộc sống của bạn có thể đầy những vấn đề, nhưng vào đúng khoảnh khắc này thì hoàn toàn khác: thông thường bạn không có vấn đề nào đang xảy ra.
- Có một vấn đề của bạn có nghĩa là bạn đang cư ngụ ở một tình huống về mặt tâm trí. Các vấn đề là do tâm trí tạo ra và cần thời gian để tồn tại. Chúng không thể tồn tại trong thực tại của Bây giờ.
- Những lúc rảnh rỗi, bạn có thể thực hành như sau. Hãy nhìn xung quanh mà không diễn giải. Hãy thấy ánh sáng, màu sắc đường viền. Hãy nhận biết về sự hiện diện im lặng của từng thứ và không gian chứa chúng. Hãy nghe âm thanh mà không phán xét. Hãy nghe sự im lăng bên dưới âm thanh. Hãy quan sát nhịp điệu hơi thở của bạn, cảm thấy không khí đang chảy vào chảy ra, cảm thấy năng lượng sống bên trong thân thể mình... Hãy chứng kiến mọi thứ bên trong và bên ngoài. Điều bạn đang làm là thức tỉnh khỏi giấc mơ của thời gian và đi vào Bây giờ. Nó sẽ tạo ra nhiều hạnh phúc và an bình cho bạn.
- Trong một tình huống thực sự khẩn cấp thì tâm trí dừng hoạt động, không có ý nghĩ nào xuất hiện, bạn trở nên hiện diện toàn bộ trong Bây giờ và có cái gì đó vô cùng mạnh mẽ nắm quyền điều khiển.
- Bước nhảy lượng tử trong cuộc cách mạng tâm linh hiện nay là phá tan các hình mẫu tâm trí đã từng chi phối cuộc sống con người nhiều thời đại. Đó chính là sự tiến hoá của nhận biết và cũng là cơ hội duy nhất của chúng ta để sống còn như một nòi giống thông minh.
- Mức độ đè nặng thời gian trong mỗi người tỷ lệ nghịch với niềm vui sướng, thoải mái và nhẹ nhàng trong công việc mà mình đang làm.
- Để giảm thiểu gánh nặng thời gian, bạn cần để nhiều sự chú ý vào việc làm hơn là quan tâm nhiều đến kết quả đạt được. Nói cách khác, chỉ cần tập trung tâm trí cho công việc, còn kết quả sẽ tự đến.
- Sự nhận biết của mọi người cứ thay đổi không phải giữa ý thức và vô ý thức, mà là giữa các mức khác nhau của vô ý thức.
- Có vô thức thông thường (đồng nhất với ý nghĩ và xúc động) và vô thức sâu (đồng nhất với cái đau thân thể đã được lẫy cò). Không thể có bạo hành vật lý nếu thiếu vô thức sâu.
- Nhiều người hay dùng rượu, bia, ma tuý, dục, thức ăn, tivi, công việc hay một cách “giải trí” nào đó trong nỗ lực vô ý thức để loại bỏ sự khó chịu nền luôn luôn đồng hành với chúng ta.
- Bất kỳ cái gì vô ý thức đều tan biến khi bạn tập trung sự chú ý vào nó, cũng giống như bóng tối sẽ biến mất khi ánh sáng dọi vào.
- Hành tinh chúng ta đang bị ô nhiễm nặng nề do sự phản xạ từ sự ô nhiễm tâm lý của hàng tỷ cá nhân vô ý thức.
- Nỗi bất hạnh lan toả dễ dàng hơn bệnh vật lý. Qua luật cộng hưởng, nó làm lẫy cò và nuôi dưỡng cho tính tiêu cực tiềm tàng trong người khác, trừ phi họ được miễn nhiễm do có ý thức ở mức cao.
- Nếu cảm thấy hoàn cảnh ở đây và bây giờ của bạn không thể nào dung thứ được thì bạn có ba tuỳ chọn: thoát khỏi tình huống đó, thay đổi nó hay chấp nhận một cách toàn bộ. Hãy giữ cho không gian bên trong của bạn luôn được trong trẻo!
- Không nên kéo dài nỗi sợ trong tâm trí. Nếu nó xuất hiện thì hãy thừa nhận và quan sát nỗi sợ để cắt ngang mối nối giữa nó và suy nghĩ của bạn. Hãy dùng quyền năng của Bây giờ để chinh phục nỗi sợ.
- Trước một tình huống gay cấn, nếu không thể thay đổi hay thoát khỏi nó thì hãy chấp nhận hoàn cảnh một cách toàn bộ, tức là vứt bỏ mọi sự kháng cự bên trong. Điều này được gọi là buông xuôi. Sự buông xuôi có sức mạnh tâm linh lớn lao trong nó. Qua buông xuôi, bạn được tự do bên trong với tình huống cuộc sống.
- Hãy để cho quá khứ chết đi trong từng khoảnh khắc. Chỉ tham chiếu tới nó khi thực sự liên quan tới hiện tại.
- Bạn bao giờ cũng có thể đương đầu với Bây giờ, nhưng không thể đương đầu với tương lai, mà bạn cũng chẳng cần làm như vậy!
- Cuộc sống là sự hiện hữu bên trong sâu nhất của bạn. Nó đã là toàn thể, đầy đủ và hoàn hảo rồi. Tình huống cuộc sống của bạn chỉ bao gồm hoàn cảnh và kinh nghiệm của bạn. Không nên nhầm lẫn tình huống cuộc sống với cuộc sống của bạn.
- Hãy từ bỏ mong đợi vì nó là một trạng thái của tâm trí. Nếu bạn sống trong Bây giờ thì chẳng bao giờ có nhu cầu nào để mong đợi cái gì cả. Thói quen mong đợi sẽ làm cho bạn khổ sở mỗi khi có kết cục ngoài ý muốn, còn niềm vui (nếu có) cũng chỉ là nhất thời.
- Hành trình cuộc sống của bạn có mục đích bên ngoài và mục đích bên trong. Mục đích bên ngoài phụ thuộc vào chiều ngang của không - thời gian, còn mục đích bên trong liên quan đến việc làm sâu sắc Hiện hữu của bạn theo chiều đứng vô thời gian của Bây giờ.
- Điều bản chất là sự hiện diện có ý thức đầy đủ của bạn. Đó là tác nhân biến đổi. Khoảnh khắc mà mức độ ý thức của bạn chìm xuống dưới một mức nào đó thì các ý nghĩ xô vào. Sự ồn ào tâm trí trở lại, cái tĩnh lặng biến mất và bạn lại rơi vào trong thời gian tâm lý.
- Hiện hữu có thể được cảm thấy như sự hiện diện Tôi đây, cái ở bên ngoài tên tuổi và hình dạng.
- Sự tự do nền tảng nhất là tự do khỏi ảo tưởng rằng, bạn không nhiều hơn thân thể vật lý và tâm trí của mình.
- Có thể tìm ra cái vô hình của bạn và thực tại không thể huỷ diệt được, đó chính là Hiện hữu.
- Để trở nên ý thức hơn về Hiện hữu, bạn cần phải giành lại ý thức từ tâm trí của mình.
- Một cách rất đơn giản để tránh xa tâm trí là đưa sự tập trung chú ý của bạn hướng vào thân thể. Cảm giác về thân thể bên trong của bạn là vô hình dạng, vô giới hạn và không dò được.
- Không ai đã từng chứng ngộ qua việc phủ nhận hay tranh đấu với thân thể hoặc qua kinh nghiệm bên ngoài thân thể. Biến đổi là qua thân thể. Làm khác đi sẽ là một sai lầm mà nhiều người đã mắc phải.
- Tất cả mọi giáo huấn tâm linh đều có nguồn gốc từ một Cội nguồn. Cách duy nhất để nhập vào bên trong Cội nguồn là qua thân thể. Hãy cảm thấy cơ thể bên trong khi bạn đọc hoặc nghe.
- Các giáo huấn tâm linh khi được nói thành lời hoặc được viết ra chỉ có ý nghĩa như một tấm biển chỉ đường trở về Cội nguồn.
- Qua thân thể bên trong, bạn được nối liền với MỘT CUỘC SỐNG phi biểu lộ, không sinh, không tử, hiện diện vĩnh hằng và hoà đồng làm một với Thượng Đế.
- CHÌA KHOÁ THỰC HÀNH TÂM LINH là hiện diện trong trạng thái được kết nối vĩnh viễn với thân thể bạn, cảm thấy nó vào mọi lúc. Điều này sẽ nhanh chóng làm sâu sắc hơn và biến đổi cuộc sống của bạn.
- Khi bạn càng hướng nhận biết vào thân thể bên trong thì tần số rung động của nó càng trở nên cao hơn. Tại mức độ năng lượng này, cái tiêu cực không ảnh hưởng tới bạn.
- Nếu giữ sự chú ý của mình vào thân thể nhiều nhất có thể, thì bạn được bỏ neo vào trong Bây giờ. Ý nghĩ và xúc động có thể vẫn còn một chừng mực nào đó, nhưng chúng không cai quản được bạn.
- Hãy luôn luôn giữ chú ý nào đó của bạn vào bên trong. Đừng để nó hướng ra ngoài. Hãy cảm thấy toàn bộ thân thể bạn từ bên trong như một trường năng lượng duy nhất.
- Hãy tập trung vào điều bạn đang làm đồng thời với việc cảm thấy thân thể bên trong ở một mức độ nhất định.
- Bất kỳ khi nào bạn đang chờ đợi dù ở đâu, hãy dùng thời gian đó để cảm thấy thân thể bên trong. Theo cách này, sự tắc nghẽn giao thông và xếp hàng chờ sẽ trở thành những điều rất lý thú.
- Nghệ thuật nhận biết thân thể bên trong sẽ phát triển thành một cách sống hoàn toàn mới, một trạng thái được kết nối vĩnh viễn với Hiện hữu và sẽ thêm chiều sâu cho cuộc sống của bạn chưa bao giờ biết tới trước đây.
- Dễ dàng duy trì hiện diện như người quan sát tâm trí mình khi bạn được bắt rễ sâu bên trong thân thể mình.
- Chừng nào mà bạn còn trong liên hệ có ý thức với thân thể bên trong của mình, thì bạn giống như cây được bắt rễ sâu trong đất hoặc như toà nhà có móng nền sâu và chắc.
- Chú ý một cái gì đó không có nghĩa suy nghĩ về nó. Sự chú ý là chìa khoá để biến đổi nội tâm.
- Tha thứ là buông bỏ phàn nàn của bạn về cái gì đó, nó cho phép cuộc sống sống qua bạn.
- Từ phi biểu lộ diễn tả Cái mà không thể được nói ra, được nghĩ ra hay được hình dung ra. Nó trỏ tới cái hiện hữu bằng việc nói cái không hiện hữu.
- Nhận biết về thân thể bên trong có thể làm chậm lại đáng kể sự lão hoá của thân thể vật lý.
- Khi trạng thái thói quen của bạn thay đổi thành bắt rễ sâu vào thân thể bên trong, thì thân thể vật lý của bạn sẽ cảm thấy nhẹ hơn, trong trẻo hơn và sống động hơn.
- Nếu bạn sống ở thân thể bên trong thì thân thể bên ngoài sẽ già đi với tỷ lệ chậm hơn nhiều.
- Nếu bạn càng đem nhiều nhận biết vào thân thể thì hệ thống miễn nhiễm, kể cả hệ thống miễn nhiễm tâm lý, càng trở nên mạnh hơn. Phần lớn bệnh tật lén vào khi bạn không sống trong thân thể.
- Khi nhàn rỗi vài phút, đặc biệt trước khi rơi vào giấc ngủ và sau khi vừa tỉnh dậy, hãy làm tràn đầy thân thể bạn bằng nhận biết.
- Hãy cảm thấy sinh lực bên trong những bộ phận của thân thể bạn mạnh mẽ ở mức có thể được.
- Nếu bất kỳ khi nào bạn thấy khó tiếp xúc với thân thể bên trong thì điều dễ dàng hơn là tập trung nhận biết vào hơi thở.
- Thở có nhận biết chính là một cách thiền mạnh mẽ theo đúng nghĩa của nó, sẽ dần dần đưa bạn vào tiếp xúc với thân thể.
- Bất kỳ khi nào cần câu trả lời, giải pháp hay ý tưởng sáng tạo thì bạn hãy dừng suy nghĩ trong chốc lát bằng việc tập trung chú ý vào trường năng lượng bên trong của mình. Hãy trở nên nhận biết về sự tĩnh lặng. Sau đó có thể suy nghĩ, nó sẽ tươi mát và sáng tạo hơn.
- Đừng chỉ suy nghĩ bằng cái đầu, hãy suy nghĩ bằng toàn bộ thân thể mình. Đừng chỉ nghe bằng tâm trí, Hãy nghe bằng toàn bộ thân thể mình. Hãy cảm thấy trường năng lượng bên trong khi bạn nghe.
- Phần lớn các mối quan hệ con người đều bao gồm chủ yếu là việc tương tác tâm trí lẫn nhau. Việc có tiếp xúc với thân thể bên trong bạn tạo ra không gian của vô trí (dừng suy nghĩ) mà trong đó các mối quan hệ có thể nở hoa.
- Truy nhập tới cõi giới vô hình dạng là giải thoát thực sự. Nó giải phóng bạn khỏi sự giam hãm và đồng nhất với hình dạng. Có thể gọi nó là cái Không biểu lộ, Cội nguồn vô hình của mọi thứ, Hiện hữu bên trong của tất cả mọi vật. Nó là cõi giới của tĩnh lặng và an bình sâu sắc, nhưng cũng là niềm vui và sống động mãnh liệt.
- Bạn lấy cuộc hành trình vào trong cái Không biểu lộ mọi đêm khi đi vào pha ngủ sâu không mơ, lúc đó bạn hội nhập với Cội nguồn.
- Thời gian và cái biểu lộ được móc nối chặt chẽ với nhau cũng như vô thời gian và cái Không biểu lộ được gắn với nhau chặt chẽ.
- Cái Không biểu lộ không chỉ hiện diện trong thế giới này như im lặng, nó cũng tràn ngập toàn thể vũ trụ vật lý này như không gian.
- Không gian không có sự tồn tại tự thân. Nó tạo khả năng cho vật thể tồn tại. Im lặng không có sự tồn tại tự thân. Nó tạo khả năng cho âm thanh tồn tại. Cũng vậy, cái Không biểu lộ không có sự tồn tại tự thân. Nhưng nó tạo khả năng cho cái biểu lộ tồn tại. Hãy chú ý đến “cái không có gì”.
- Nếu một chấn động vũ trụ nào đó mang tới sự chấm dứt thế giới chúng ta, thì cái Không biểu lộ sẽ vẫn còn toàn bộ, nó hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi điều huỷ diệt như vậy. Chẳng cái gì thực có thể bị đe doạ. Chẳng cái gì không thực mà tồn tại vĩnh viễn.
- Chỉ khi âm thanh xuất hiện thì im lặng mới đi vào hiện hữu. Chỉ khi vật thể xuất hiện thì không gian mới đi vào hiện hữu. Trước khi Vũ trụ đi vào hiện hữu đã không có không gian trống rỗng bao la chờ đợi được lấp đầy. Chỉ có cái Không biểu lộ, cái Một. Không gian là cái không có gì, cho nên nó không bao giờ được tạo ra.
- Không gian và thời gian chung cuộc là ảo tưởng của tâm trí. Chúng chứa cốt lõi chân lý là hai thuộc tính bản chất của cái Một: vô hạn và vĩnh hằng.
- Mục đích tối thượng của thế giới biểu lộ không nằm bên trong bản thân nó mà trong sự siêu việt lên trên thế giới này. Chính là qua thế giới này và chung cuộc là qua con người, cái Không biểu lộ mới biết tới chính nó. Đây là điều con người quan trọng như thế nào.
- Dù bạn bỏ lỡ tất cả các cơ hội khác cho việc nhận ra tâm linh trong đời mình, lối cổng cuối cùng sẽ mở ra cho bạn ngay sau khi thân vật lý chết. Lối cổng đó mở ra chỉ rất ngắn, nếu chưa từng đương đầu với chiều hướng này của cái Không biểu lộ trong khi còn sống thì bạn rất có thể bỏ lỡ nó.
- Tiếp cận tới cái chết hay bản thân cái chết, sự chấm dứt tồn tại của hình dạng vật lý, bao giờ cũng là cơ hội lớn lao cho việc nhận biết tâm linh. Nó đã bị bỏ lỡ vô số lần vì chúng ta sống trong nền văn hoá dốt nát hoàn toàn về cái chết. Cho nên khi mọi người thấy lối cổng này thì họ quay đi trong sợ hãi và rồi mất ý thức hoàn toàn.
- Mọi lối cổng đều là lối cổng của cái chết: cái chết của cái ta giả tạo. Khi trải qua nó, bạn dừng việc đồng nhất bản thân mình với tâm trí và thân thể. Rồi bạn sẽ nhận ra rằng, cái chết là ảo tưởng cũng như sự đồng nhất của bạn với hình dạng là ảo tưởng. Việc chấm dứt ảo tưởng là tất cả mọi điều cái chết là gì. Nó đau đớn chỉ chừng nào bạn còn níu bám vào ảo tưởng.
- Cứu giúp thực diễn ra ở đây và bây giờ. Cứu giúp thực là việc hoàn thành, an bình, sống trong tất cả sự đầy đủ của nó. Cứu giúp thực giúp bạn biết tới bản thân mình như phần không thể tách rời của cái Một. Cứu giúp thực là trạng thái của tự do khỏi sợ hãi và khổ não, khỏi trạng thái được cảm nhận về thiếu thốn, do đó khỏi mọi ham muốn, nhu cầu, hiểu biết và níu bám. Nó tự do khỏi suy nghĩ cưỡng ép, khỏi tiêu cực và trên hết tự do khỏi quá khứ và tương lai như một nhu cầu tâm lý.
- Bạn thấy thời gian như phương tiện cho cứu giúp, trong khi thực tế nó lại là chướng ngại lớn nhất cho cứu giúp. Chỉ có một điểm truy nhập tới đó: Bây giờ. Không thể có cứu giúp xa khỏi khoảnh khắc này.
- Bạn “đạt tới” chứng ngộ (cứu giúp) bằng việc bạn nhận ra rằng bạn đã ở đó rồi. Bạn tìm thấy Thượng Đế vào khoảnh khắc bạn nhận ra rằng bạn không cần tìm kiếm Thượng Đế. Bạn không thể làm được điều này trong tương lai. Bạn làm nó Bây giờ hoặc không bao giờ làm được điều đó.
- Quan hệ yêu thương ở trạng thái tâm trí có thể biến thành sự ăn mòn độc ác, thù nghịch, thậm chí mất hết tính người chỉ bằng mỗi một động tác hay lời nói nhỏ nhặt nào đó. Các cực yêu/ghét phụ thuộc lẫn nhau, không thể có cái này mà không tồn tại cái kia. Sự chuyển đổi giữa các cực có thể diễn ra rất dễ dàng và nhanh chóng.
- Mối quan hệ tình yêu lãng mạn được săn lùng phổ biến và mạnh mẽ vì nó dường như mang lại sự giải thoát khỏi trạng thái thầm kín về sợ hãi, nhu cầu, thiếu thốn và không toàn thể. Đó là hệ quả tất yếu của con người chưa chứng ngộ tâm linh.
- Ở mức độ vật lý, niềm khát khao về cái toàn thể (trở về cái Một) được biểu lộ như sự hấp dẫn nam nữ. Điều đó là một thôi thúc gần như không thể cưỡng lại được cho sự hợp nhất các cực năng lượng đối lập. Gốc rễ của sự thôi thúc vật lý này có nguồn gốc tâm linh: niềm khao khát chấm dứt nhị nguyên, trở về trạng thái của cái toàn thể.
- Dục là cách hợp nhất dễ nhất để dẫn bạn vào trạng thái toàn thể tại mức vật lý. Nó gần như một kinh nghiệm thoả mãn sâu sắc nhất mà cõi giới vật lý có thể cung cấp cho bạn. Nhưng sự hợp nhất dục chỉ là một thoáng nhìn cực nhanh về cái toàn thể và phúc lạc.
- Trên bình diện tâm lý, cảm giác về thiếu thốn và không toàn bộ thường lớn hơn ở mức vật lý. Chừng nào còn bị đồng nhất với tâm trí thì bạn còn có cảm giác về cái ta bắt nguồn từ bên ngoài.
- Mọi việc si mê đều đạt tới đỉnh điểm mà từ đó không có tác dụng cho bạn chút nào nữa, tiếp đến bạn sẽ cảm thấy nỗi đau còn mạnh mẽ hơn. Các mối quan hệ si mê không gây ra những đau đớn hay bất hạnh. Chúng chỉ đem ra cái đau hay bất hạnh đã có trong bạn.
- Tình yêu thực là sự giao cảm do nhận ra cái Một. Nó là trạng thái của Hiện hữu. Tình yêu thực của bạn không phải ở bên ngoài, nó ở sâu bên trong bạn. Bạn không bao giờ đánh mất nó và nó cũng không thể rời bạn được.
- Thượng Đế là gì? Ngài chính là Cuộc sống vĩnh hằng ngầm dưới tất cả các hình dạng của cuộc sống. Tất cả mọi tình yêu đều là tình yêu của Thượng Đế. Điều này đã được Chúa Jesus đề cập tới...