Mẹ sinh con Lạc cháu Hồng
Hôm nay Vận kỷ bóng Rồng lại bay
Trải bao năm tháng đắng cay
Lời Vàng Mẹ thả tung bay cõi Trần
Có tâm Mẹ mới dành phần
Cho con được đọc Thơ Thần tâm linh
Mẹ là Vũ Trụ dòng Kinh
Mẹ là Đức Mẫu Hành Tinh chuyển vòng
Mẹ ôm con ngủ trong lòng
Đất thiêng có động, nước trong hiền hoà
Thu về một mối Sơn Hà
Thiên Trần hội ngộ, quê ta vui vầy
Thơ Sen Mẹ đổ tràn đầy
Lời Vàng năm tháng Mẹ xây nên thành
Là dòng Di Chúc Thiên Thanh
Hoa Tiên lại nở đơm cành bao thu
Lời Cha Mẹ đã ru con ngủ
Để trong lòng thức đủ năm canh
Trải qua một cuộc đấu tranh
Mẹ đâu có ngủ giấc lành Trần gian
Bao năm Mẹ thở Mẹ than
Biết đâu được Mẹ vô vàn đắng cay
Vì Trần chẳng biết chẳng hay
Thờ Cha kính Mẹ hôm nay cho tròn
Lời Vàng Mẹ gửi Nước Non
Gửi cho con cháu tô son Họ Hùng
Bầu Trời Vũ Trụ chuyển rung
Lời Vàng Tiếng Ngọc ấm vùng đất thiêng
Mẹ hoá Bút Sách dòng nghiên
Để con cháu học Thơ Tiên Mẫu truyền
Nơi nào làm ruộng, Đất điền
Mẹ cho ngô lúa mọi miền sinh xanh
Để mà lại đón Trăng thanh
Trĩu bông chắc quả ngon lành ấm no
Con cầu cho thật là to
Nơi nào nghe được, Mẹ cho áo lành
Lúa ngô tốt trải màu xanh
Ấm no hanh phúc an lành Tổ Tiên
Nơi nào lắm bạc nhiều tiên
Chẳng biết Cha Mẹ, Mẹ liền lấy đi
Đêm thâu Mẹ vẫn thầm thì
Những lời tâm sự để vì cháu con
Vì là Vận kỷ vàng son
Vì nay Quả Đất quay tròn tố linh
Nay Mẹ kết một công trình
Tô hoa Non Nước hoà bình muôn năm
Mẹ sinh Thơ lạ đầu Xuân
Vuốt ve con cháu, Mẹ nằm sao yên
Địa Cầu Mẹ thở triền miên
Xôn xao gió thổi mọi miền nơi nơi
Lời Vàng Mẹ để cho đời
Ngọc Châu vẫn kém những lời Mẹ cho
Con về sắm sửa liệu lo
Con thuyền Mẹ chở giấc mơ toại thành
Đại Đồng sao tránh được nhanh
Con gà đã gáy sang canh dục dòng
Lời Thơ Mẹ để trong lòng
Bây giờ chảy tất từ trong Địa Cầu
Từ trong bọc trứng Mẹ Âu
Từ trong Vũ Trụ Địa Cầu rung rinh
Từ trong khúc nhạc Thiên Đình
Lời thề sắt đá chung tình Nước Non
Lời thề vàng sắt vành son
Mà Thơ để lại cháu con mọi nhà
Có tâm thờ phụng tại gia
Nước Non Vận kỷ Ông Cha xây thành
Con ơi Thơ chảy rõ rành
Thơ vì con cháu giấc lành đâu ngon
Thơ vì Trái Đất quay tròn
Thơ vì thiên hạ, Trăng non mỉm cười
Là Thơ là Bút xinh tươi
Là Trăng là Gió là Lời yêu thương
Con mà nghe được văn chương
Mát lòng hả dạ tấm gương giữ đời
Con mà nghe được những lời
Ngân vang thiên hạ giữa Trời bao la
Con mà nghe Mẹ cùng Cha
Sáng trong Quốc Đạo Sơn Hà Việt Nam
Con mà nghe được Lời Vàng
Thì con mới thấy nhẹ nhàng tấm thân
Thơ Xuân Mẹ để dành phần
Cho con tâm đức, Sóng Thần chừa con
Lời Vàng rung động Nước Non
Lời Mẹ thả xuống Trăng tròn Kỷ Nguyên
Có Cha có Mẹ kề bên
Con chăm học Sách vững bền nhân tâm
Oanh vàng phượng hót ca ngân
Núi cao Mẹ vọng ngàn xuân anh hùng
Để vì lý tưởng soi chung
Yêu nhà yêu nước, Mẹ rung Bút Thần
Có tâm Mẹ mới dành phần
Cho con cháu học Thơ Thần Mẹ Âu
Hỏi rằng Thơ chảy từ đâu?
Từ trên Vũ Trụ Hoàn Cầu Hành Tinh
Cơ Trời vận nước ứng linh
Trời cao bể rộng công trình dựng xây
Thơ Sen Tổ Quốc tràn đầy
Như là sông bể gửi về Trần gian
Lời Hoa Mẹ gửi núi ngàn
Con Tiên cháu Lạc Lời Vàng suối reo.
(LC Việt Nam, Xuân Đinh Hợi 2007)