SỬ DỤNG TRỨNG SỐNG ĐỂ ĐỊNH VỊ HÀI CỐT NGƯỜI THÂN
Tạp chí Thế Giới Mới số 183 và một số báo khác đã đề cập đến các thí dụ thực tế sử dụng phương pháp “trứng-đũa” để tìm hài cốt người thân (bố mẹ, anh chị em... ruột). Các tác giả có bài về tìm hài cốt như vậy hướng người đọc chú ý đặc biệt đến hai điều sau đây: hiện tượng quả trứng sống nằm yên trên đầu đũa (được cố định theo phương thẳng đứng) là kỳ lạ; nếu tại các vị trí mà ở đó quả trứng đậu chắc trên đầu đũa thì phía dưới đất tương ứng có hài cốt của người ruột thịt với người thực hiện tìm kiếm. Trong báo Nhân Dân ngày 18-7-1996 lại có tư liệu khác cho biết rằng, việc đặt quả trứng nằm yên trên đầu đũa là một trò chơi khéo tay và nó đã được biết từ lâu.
Những thông tin nói trên đã làm cho đông đảo người đọc rất khó hiểu, một số câu hỏi sau đây được đặt ra và nên được trao đổi để có lời giải đáp thỏa đáng. Cần đánh giá tính hiệu quả của phương pháp “trứng-đũa” như thế nào? Hiện tượng trứng đậu trên đầu đũa tại những nơi mà phía dưới tương ứng có hài cốt khác với hiện tượng trứng đậu trên đầu đũa do sự khéo tay tạo nên là gì? Bản chất giả định của phương pháp “trứng-đũa” xuất phát từ đâu? Sau đây là một số ý kiến tìm hiểu về các vấn đề được đặt ra.
Chỉ dựa vào các tư liệu ít ỏi mà báo chí đã cho biết trong thời gian gần đây cũng có thể thấy được rằng, việc tìm hài cốt theo cách dùng “trứng-đũa” là khá đơn giản, dễ thực hiện và dường như hiệu quả hơn so với các phương pháp ngoại cảm đã biết. Trong khi nhà ngoại cảm xác định vị trí và nhận dạng hài cốt của một người nào đó nhờ khả năng chủ quan “siêu nhiên” của bản thân thì với phương pháp “trứng-đũa”, người tìm kiếm chỉ là một cá nhân bình thường, thực hiện một số thao tác rất máy móc mà khi thành công thì ai cũng quan sát được dấu hiệu kết quả (hiện tượng trứng đậu chắc trên đầu đũa). Nhờ phương pháp “trứng-đũa”, nhiều bộ hài cốt con người đã được phát hiện ở những nơi không có vết tích chôn cất. Riêng điều đó cũng đã làm cho cách tìm hài cốt bằng “trứng-đũa” trở nên kỳ lạ và kích thích các nhà nghiên cứu quan tâm tìm hiểu bản chất giả định của phương pháp.
Với trò chơi khéo tay, hiện tượng trứng nằm yên trên đầu đũa được tạo ra khi đầu đũa là phẳng và trọng tâm của quả trứng rơi vào phần diện tích đầu đũa. Để có kết quả trứng nằm yên trên đầu đũa thường đòi hỏi thực hiện nhiều lần thử, trứng đậu yên khi đầu đũa được cố định thẳng đứng và sự tác động của các yếu tố ngoại cảnh (gió, mưa...) không đáng kể. Vì ruột trứng không đặc và lòng đỏ dạng như cái lõi nằm trong lòng trắng nên có thể điều đó tạo nên sự thuận lợi cho trò chơi đặt trứng nằm yên trên đầu đũa.
Tại những nơi mà phía dưới tương ứng có hài cốt, người ruột thịt thực hiện phương pháp “trứng-đũa” có thể dễ dàng đặt được quả trứng nằm yên trên đầu đũa (không đòi hỏi khéo tay và thử nhiều lần, trứng đậu chắc hơn nhiều ngay cả khi chưa đặt đúng trọng tâm). Trên cơ sở cảm nhận của những người tham gia trực tiếp tìm hài cốt người thân bằng “trứng-đũa”, cần phải giả thiết rằng: trong trường hợp trứng đậu trên đầu đũa tại vị trí có hài cốt, tồn tại hai lực “hút” tác động đồng thời lên quả trứng. Một trong hai lực đó là trọng lực. Lực thứ hai có nguồn gốc sinh học, mạnh hơn trọng lực khá nhiều, cường độ “hút” tập trung chủ yếu ở phần diện tích đầu đũa. Dưới tác động của lực thứ hai, quả trứng có thể được đặt đứng yên trên đầu cái que (ít phẳng hơn) hay đũa.
Như chúng ta đã biết, sự sống của mỗi cá nhân tạo ra xung quanh bản thân một trường năng lượng sinh học đặc trưng, tạm gọi là “trường năng lượng sinh dưỡng”. Năng lượng của trường đó được hình thành và mạnh lên chủ yếu nhờ các quá trình sinh dưỡng của cơ thể. Quả trứng là một cấu trúc sống, có khả năng tích hay nhiễm được nhiều năng lượng sinh học của con người, tạo ra xung quanh nó một trường năng lượng mới. Mặt khác, một số nhà nghiên cứu đã nhận biết được sự hiện diện trường năng lượng khá mạnh ở phần không gian bao quanh hài cốt con người, tạm gọi nó là “trường năng lượng phân huỷ”. Các quá trình phân huỷ thi thể đã tạo ra dạng năng lượng đặc biệt đó. Vì sự sinh dưỡng đối nghịch với sự phân huỷ nên trường sinh dưỡng và trường phân huỷ có khả năng chứa một số đặc trưng trái ngược nhau (dương tính và âm tính). Quả trứng và hài cốt là hai đối tượng tích năng lượng sinh học khác dấu nên chúng có tác động qua lại ở dạng hút nhau (cái đũa hay cái que chỉ đóng vai trò giá đỡ).
Sự tương tác của hai dạng năng lượng sinh học nói trên sẽ trở nên mạnh nhất khi chúng có những đặc trưng tương đồng nào đó, ít nhiều giống với hiệu ứng cộng hưởng trong kỹ thuật, đặc biệt là trong vô tuyến điện. Chúng ta cũng đã biết rằng, những phần tử cơ sở cấu tạo nên cơ thể con người là các tế bào. Có lẽ các quá trình sinh dưỡng hay phân huỷ tế bào đóng vai trò chủ yếu đối với sự hình thành các dạng năng lượng sinh học dương tính hay âm tính nêu trên. Một số đặc trưng tương đồng của hai trường sinh dưỡng và phân huỷ có nhiều khả năng đạt được khi năng lượng của các trường đó được tạo ra từ các tế bào có những đặc trưng tương đồng. Điều này dễ được thoả mãn trong trường hợp người chết và người thực hiện phương pháp “trứng-đũa” có quan hệ ruột thịt. Khi đó, quả trứng và hài cốt là hai đối tượng tích năng lượng sinh học trái dấu cùng có một số đặc trưng tương đồng nên chúng có khả năng tương tác cộng hưởng (lực hút mạnh lên rõ rệt).
Theo cách tương tự cũng có thể lý giải được “cơ chế” tác động của phương pháp cổ xác định hài cốt của người ruột thịt mà báo Khoa học & đời sống số 31 năm 1997 đã cho biết: lấy mẩu xương của người chết rửa sạch, bỏ vào cái bát chứa nước đun sôi để nguội và nhỏ một số giọt máu của người nào đó vào bát; nếu máu được lấy từ người có quan hệ ruột thịt với người đã mất thì các giọt máu sẽ tụ về mẩu xương (nhìn bề ngoài như bị xương hút).

Không thể phủ nhận được hiệu quả của cách tìm hài cốt bằng “trứng-đũa”. Khi áp dụng phương pháp đó cần lưu ý một số điểm sau:
Tích năng lượng cho quả trứng:
Có thể thực hiện việc tích năng lượng sinh học của một người cho quả trứng sống bằng nhiều cách (tốt nhất là thời gian khoảng một tuần):
- Thường xuyên tập trung ý nghĩ vào quả trứng đó;
- Đặt quả trứng lên bàn thờ và thắp hương khấn nhiều lần;
- Đặt quả trứng gần chỗ nằm hay cầm trong tay nhiều thời gian...
Khoảng cách giữa hai vị trí thử liên tiếp:
Chia phần diện tích mà trên đó sẽ tiến hành thử thành các ô vuông với mỗi chiều D cm. Khoảng cách D cần được chọn không quá bé (để số phép thử vừa phải) và cũng không quá lớn (để các điểm thử không lệch xa nơi chôn cất hài cốt). Xuất phát từ suy luận như vậy, khoảng cách D có thể được chọn trong khoảng 40-60 cm.
Thực hiện đặt quả trứng lên đầu đũa:
Trước khi áp dụng phương pháp “trứng-đũa”, người thực hiện nên làm thử trò chơi đặt quả trứng lên đầu đũa để phân biệt với cách đặt trứng khi tiến hành tìm hài cốt. Có thể thay thế cách đặt trứng lên đầu đũa bằng cách cân quả trứng tại các vị trí khác nhau (khoảng cách giữa quả trứng và mặt đất tương tự như khi đặt lên đầu đũa). Tại nơi mà phía dưới có hài cốt dường như trọng lượng của quả trứng tăng lên đột ngột. Đó có thể là một trong những cách thử tin cậy để định vị nơi có hài cốt.
Cũng cần lưu ý rằng, dường như vong linh người chết có khả năng nhập vào quả trứng sống hay bất kỳ một vật vô tri vô giác nào. Vì vậy, một nhà ngoại cảm nào đó (ví dụ, Vũ Thị Minh Nghĩa) sau khi bảo được vong nhập vào trứng có thể dễ dàng đặt nó lên đầu đũa ngay lập tức.
Nhận dạng hài cốt:
Nếu không có các dấu hiệu trực tiếp thì có thể sử dụng các biện pháp sau đây để nâng cao mức độ tin cậy nhận dạng hài cốt:
- Nhiều người ruột thịt độc lập thực hiện phương pháp “trứng-đũa” để xem kết quả định vị có giống nhau hay không;
- Một số người không có quan hệ ruột thịt độc lập thực hiện theo cách tương tự để thấy kết cục khác nhau giữa các cá nhân tìm kiếm;
- Dùng cách thử cổ với máu của nhiều đối tượng khác nhau.
Việc nhận dạng đúng hài cốt có vai trò quan trọng đối với các thân nhân của người đã mất. Nội dung của phương pháp “trứng-đũa” và kết quả áp dụng thực tế của một số trường hợp chưa thể là sự chứng minh chặt chẽ để làm cơ sở xác định họ tên của người quá cố.
Chúng ta hy vọng rằng, các nhà nghiên cứu sẽ góp phần tích cực hơn nữa trong việc phát hiện, tìm hiểu và phổ biến những phương pháp hiệu quả tìm kiếm và nhận dạng hài cốt con người để giúp cho nhiều gia đình giải quyết phần nào vấn đề tình cảm tâm linh mà lâu nay đã và đang tồn tại.
GHI CHÚ: Nội dung ban đầu của phương pháp “trứng-đũa” do ông Nguyễn Phi Hùng (một cán bộ về hưu đã mất, ở tại 63 Hàng Đào, Hà Nội) đã sưu tầm tài liệu cổ và đưa ra ứng dụng có kết quả cho khá nhiều trường hợp (đã được công bố trên tạp chí Thế giới trong ta và nhiều báo khác).
Nội dung của phương pháp “trứng-đũa” theo tài liệu cổ:
Lấy 3-5 quả trứng (vịt) sống và bó đũa chưa dùng ăn cơm để lên bàn thờ gia đình, hàng ngày hương hoa khấn vái 3 lần (sáng, trưa, tối) trong suốt một tuần. Sau đó làm lễ tạ thần linh và lễ vong nghiêm túc, thành khẩn. Khi tìm mộ thì cứ 50 cm cắm 1 chiếc đũa. Nếu để quả trứng nói trên lên đầu đũa mà trứng đậu khá chắc thì ở phía dưới có hài cốt người thân. Chỉ có những người thân cùng huyết thống mới làm được việc này.
Kiểm tra hài cốt bằng phương pháp cổ truyền:
Lấy chiếc xương hàm của người đã mất, rửa sạch, cho vào một cái bát đựng nước đun sôi để nguội. Nhỏ một số giọt máu của người thân vào bát nước. Nếu máu tụ về xương thì hài cốt là của người thân.
ĐỨC PHÚC