Thử tâm, thử đức
Ta thử quan chức quốc gia,
Có còn thực nhớ hay là quên ơn.
Ta cho ăn gạo ăn cơm,
Ta cho nước uống bằng cơn mưa rào.
Ta cho một dải trúc đào,
Thơ Tiên niên kỷ lọt vào trần dương.
Ta cho nay một con đường,
Tôn thờ Đạo Bác tấm gương Mặt Trời.
Ta cho tiếng, lại cho lời
Đáng lẽ phúc đáp cho Người hả tâm.
Thế mà như điếc như câm,
Làm ngơ Sắc Lệnh Thiên Thần Cha Ông.
Làm ngơ Sắc Lệnh Đại Đồng,
Làm ngơ Lễ hội Tiên Rồng đến nơi.
Làm ngơ - Ai chống nổi Trời?
Quan tài chờ sẵn đón người quên ơn.
Hôm nay Thơ lạ bay vờn,
Thả về cõi Thế giang sơn Lạc Hồng.
Ý mong nguyện ước Cha Ông,
Dẫn đường con cháu non sông biển trời.
Chuyện này không phải đùa chơi,
Những dòng Di chúc cứu đời cháu con.
Còn trời còn nước còn non,
Còn Hồn dân tộc các con trao tình.
Đó là Thế Giới Tâm Linh,
Ánh nắng Ba Đình toả xuống hồn Thơ.
Ta nay ngóng đợi, mong chờ
Trong Lăng trăn trở từng giờ hồi âm.
Song rồi quan chức chẳng tâm
Cho là Ta chết còn thần linh chi.
Lời Hồn còn biết cái gì,
Biết đâu đất nước lâm nguy từng giờ.
Tình Ta vô bến vô bờ,
Nỗi buồn trăn trở đợi chờ đêm trăng.
Nỗi buồn thổn thức từ Lăng,
Đêm dài vẫn thức cùng trăng đó mà.
Mà sao chẳng thấy người ta,
Trả lời Thơ đến biết là đúng sai.
Để vì thế hệ tương lai,
Lại vì Tổ quốc mong hoài tháng năm.
Lời Hồn tâm sự từ Lăng,
Từ trong lòng đất - Ai nằm được yên?
Đất Rồng có phúc hữu duyên,
Mới cho ánh sáng Thần Tiên xuống đời.
Đêm nay Ta quá mệt rồi,
Lần này Ta gửi tận nơi Cung Đình.
Bao nhiêu Thơ lạ công trình,
Nhiều lần Ta viết chứng minh nở giòn.
Thế là nhiệm vụ Ta tròn,
Mong dân đừng trách có còn điểm chi,
Có còn khiếm khuyết điều gì,
Bút Thần Ta lại đọc ghi nên lời.
Sau đây ai chống Lệnh Trời,
Thời là khói lửa tơi bời cho xem.
Phong Thơ ai viết bên đèn,
Là Hồn Lạc Việt lại kèm chứng minh.
Những người con Ta tận tình,
Có tâm gửi giúp công trình chúc thư.
Hoàn thành sứ mệnh tâm tư,
Nỗi niềm Ta lại thả từ nơi đây.
Suối Vàng linh cảm tràn đầy,
Lo cho đất nước trồng cây đơm cành.
Các con vất vả hoàn thành,
Sứ mệnh lịch sử Thiên Thanh Bác Hồ.
Thơ Đào gửi xuống Thủ đô,
Để cho dân nước cơ đồ động binh.
Mà rồi trần thế làm thinh,
Cho nên Ta mới nổi mình Rồng bay.
Thư này tâm sự trao tay,
Cho ngài quan chức, hôm nay nghĩ gì?
Ta mong trần thịnh, đừng suy
Ánh sáng soi rọi toả đi mọi miền.
Đó là những bức Thơ Tiên,
Từ các liệt sĩ nhuộm nên lá cờ.
Thế rồi sinh hoá hồn Thơ,
Hành tinh lấp lánh tôn thờ ai đây?
Ta lo nòi giống sau này,
Nỗi buồn man mác đổ đầy lòng Ta.
Ta lo xã tắc sơn hà,
Những cơn giông tố đổ nhà, gãy cây.
Ta lo mới có Thơ này
Thăng Long ngàn tuổi chờ ngày phong quang.
Ta lo mới có Thơ Vàng,
Gửi cho quan chức, bàng hoàng Hồn Tiên.
Ta về cho của cho tiền,
Cho Thơ Di chúc lưu truyền sử xanh.
Con gà đã gáy sang canh,
Kỷ nguyên 21 hoàn thành việc tâm.
Trách người tai điếc, mồm câm
Chẳng biết đến việc Thiên Âm thế nào.
Ta về gọi Đức Nam Tào,
Ai mà chống Lệnh - đưa vào Sổ Đen.
Để cho trần thế coi xem,
Chữ Rồng chữ Phượng chẳng thèm ngó qua.
Cho nên tủi nỗi lòng Ta,
Thả Hồn Thơ Thép, Hằng Nga mỉm cười.
Thăng Long ngàn tuổi đến nơi,
Mà Ta sốt ruột - trả lời sao đây?
Đêm trăng tâm sự vơi đầy,
Đổ dòng Thơ lạ cho cây liền cành.
Để cho một cuộc đấu tranh,
Ra nghĩa Tiên Tổ tâm thành ý Ta.
Để cứu con cháu nước nhà,
Đi theo đường Đạo, trẻ già vui tươi.
Nhớ ơn công đức Đất Trời,
Có hoa đua nở, có lời Cha Ông.
Đời sau cây đức vun trồng,
Mới là con Lạc cháu Rồng Mẹ Cha.
Con ơi, cầm bút ghi ra
Những lời tâm sự là quà nước non.
Quà này chắc hẳn quà ngon,
Thơ Tiên sáo hót trên vòm trời xanh.
Như cơn gió thổi mát lành,
Thử vào các cấp, các ngành quê hương.
Lời Ta, ý nguyện tơ vương
Dẫn đường con cháu, lại thương giống nòi.
Lấy gương Tiền Bối sáng soi,
Lấy chính là mốc, lấy đời là tâm.
Còn ai giả điếc giả câm,
Thì nay sẽ có Thiên Âm thi hành.
Có Quan Tướng lừng danh ghi sổ,
Có sấm vang nổ giữa bầu trời,
Thiên Lôi Sấm Sét đâu rồi,
Trị cho những kẻ vua tôi phải sầu!
Họ không có óc có đầu,
Ăn tiền đất nước đi cầu ngoại bang.
Thời nay - thế kỷ lọc sàng
Nhà nhà thờ cúng Danh Vàng Tổ Tiên.
Có cơm có gạo có tiền,
Là do Ta đã truân chuyên cát lầm.
Đem về độc lập cho dân,
Cả đời thanh bạch vì trần, tiếc chi.
Con ơi, cầm bút mà ghi
Ta đọc con viết, để chi trong lòng.
Ngàn năm Văn hiến Thăng Long,
Rồng bay, Linh khí ruỗi rong cõi bờ.
Cho nên mới có dòng Thơ,
Chào mừng Lễ hội Thiên Cơ Đất Trời.
Chào xuân thế kỷ rạng ngời,
Đạo Ta ra đời để cứu nước non.
Trời nay Quả Đất quay tròn,
Bao năm quay mãi trục mòn văng ra.
Nỗi buồn, Ta gửi thư ra
Cho con cho cháu, cho ta cho mình.
Ta là một Tiên Ông sống mãi,
Cuộc tâm linh vững lái con thuyền,
Bao nhiêu những việc bí huyền,
Ở trong lòng đất Thánh Hiền phát linh.
Đây là một cuộc trường chinh,
Là cuộc cách mạng tâm linh nước nhà.
Con ơi, thương nhớ Cha Già
Bàn thờ Tổ quốc hương hoa cho Người.
Để vì bá tánh đất trời,
Vì xuân thế kỷ, con người quên ơn.
Ai sinh ra núi Trường Sơn,
Để cho bộ đội căm hờn ngoại xâm.
Đánh đế quốc Mỹ là Thần,
Bộ đội chống Mỹ ầm ầm xung phong.
Súng kia ai vác vươn nòng,
Nước nhà độc lập, Ta mong toại nguyền.
Bây giờ có áng Thơ Tiên,
Có quà non nước ở trên núi Hùng,
Có bao gấm vóc lụa nhung,
Có Ta nấp bóng cây tùng trong mây.
Có cành rồi lại có cây,
Có hoa đua nở, Ta đây có Hồn.
Trong Lăng tấc dạ bồn chồn,
Có con gánh đỡ để tôn Phật Trời.
Bây giờ lắm chuyện, con ơi
Tiền Tây tiền Mỹ đổ đầy nước ta.
Xây lầu cao thấp la đà,
Bê tông đổ ruộng, dân ta hết làm!
Ta nhìn từ Bắc chí Nam,
Bao nhiêu doanh nghiệp lan tràn vào ta.
Thế là việc nghĩa, việc nhà
Chẳng lo Tiên Tổ, bán là bờ xô.
Hỏi Ông Sấm Sét Thiên Lôi,
Lệnh Trời phép nước đâu rồi, hả Ông?
Cháu con bao của bao công,
Mà nay vẫn chẳng tin không trả lời.
Cho Ta hả dạ, vậy thời
Thiên Đình, Thuỷ Phủ hai nơi một nhà.
Bắt tay mà nói chuyện ra,
Để cho đại nghĩa Ông Cha ra đời.
Con ơi, ghi lại đôi lời
Từ Lăng trăn trở thở thời Thơ ra.
Thơ này của vị Cha Già,
Thử tâm thử đức, vậy đà khắp nơi.
Ai mà chống Lệnh của Trời,
Thăng Long ngàn tuổi Ta thời hành binh.
Bây giờ hết nghĩa cạn tình,
Cõi Trời báo việc tâm linh nước nhà.
Ý nay của lại Cha Già
Báo cho trần thế để mà lo thân.
Nơi nào tín Thánh, tin Thần
Thì được may mắn vân vân... ở đời.
Nơi nào chống Lệnh của Trời,
Quan tài chờ sẵn những người vô tâm.
Những người báng bổ Thánh Thần,
Những người chẳng biết Trời gần hay xa.
Việc này ta lại hại ta,
Còn đâu biết tới Ông Cha cứu mình.
Bây giờ Thế Giới Tâm Linh,
Mới cho Cây Bút viết Kinh cứu trần.
Cho nên việc của Thánh Nhân,
Có phúc có phần thì mới được nghe.
Có tâm, Ta mới chở che
Có đức được hưởng Thơ nghe hữu tình.
Đó là Cha Mẹ của mình,
Sinh ra bọc trứng mà khinh Cha Già.
Hỏi rằng ai đẻ con ra,
Ai cho no ấm mọi nhà thế gian,
Ai cho làm cán, làm quan
Ai cho tiền của lo toan việc đời?
Lúc chết nước mắt tuôn rơi,
Kêu mãi Ông Trời chẳng cứu nhà con!
Song, tâm địa lại xói mòn
Chẳng nghĩ Tiên Tổ, lo non nước này.
Trong Lăng lòng dạ đắng cay,
Đường rõ ban ngày mà chẳng ai tin.
Cho nên chết nổi chết chìm,
Toàn cầu thế giới chẳng tin việc Trời.
Hôm nay đến lúc đổi đời,
Phong quang Quả Đất là Trời vần xoay.
Hương trầm ngát toả thơm bay,
Bút Thần con viết, Ta nay ứng lời.
Ta nay chính thực là Trời,
Chín kiếp mười đời Ta giáng trần gian.
Đến ngày nghe Lệnh Ta ban,
Cho ngày Lễ hội Việt Nam hoá Rồng.
Ai mà chống Lệnh Tổ Tông,
Công trình thế kỷ Cha Ông kỳ này.
Nhà tầng thì gió trắng tay,
Đi máy bay vỡ, đắng cay đủ điều.
Trai thanh gái tú mỹ miều,
Cũng không có thoát, có nhiều hoạ tai.
Ta lo một chặng đường dài,
Đến nay vẫn chống - hỏi ai tin Thầy?
Cõi trần chìm nổi xác thây,
Năm châu bốn bể chết đầy thế gian.
Quả cầu quay quá thời gian,
Trái Đất kêu cứu, sóng tan từng làng.
Ruộng đồng lũ quét tan hoang,
Đó là Sắc Lệnh phong quang Địa Cầu.
Con ơi, gọi Mẹ đêm thâu
Âu Cơ sinh trứng đủ mầu nước da.
Bây giờ Mẫu đã về già,
Nhà ống nhà kính thật là tầng cao.
Bao năm Cha Mẹ thét gào,
Mẹ thả chim lợn đưa vào lòng dân.
Mà con chẳng thấy có Thần,
Nhân tâm bỏ hết, chẳng cần đến Ta.
Những lời đề nghị thiết tha,
Với nhà lãnh đạo biết là bao phen.
Nhưng nay khinh rẻ chẳng thèm,
Xem Thơ phúc đáp trắng đen rõ ràng.
Đường lối của Ta là vàng,
Tư tưởng Ta cũng lại càng sáng trong.
Trần gian moi ruột moi lòng,
Để tình nhân ái đèo bòng cháu con.
Tuyết đào dòng máu còn son,
Cha Ông vĩ đại, còn non nước này.
Ra đi từ đấy bao ngày,
Bao nhiêu pho sách đến nay bề dày.
Khí thiêng Ta đã giãi bày,
Từng nơi lịch sử bao ngày đặt chân.
Ta cùng con cháu hành quân,
Để cho Tổ quốc bội phần xanh tươi.
Ai ngờ tiếng nói của Người,
Các nhà lãnh đạo coi Trời bằng vung.
Đây là Sắc Lệnh Vua Hùng,
Thiên Trời đã họp cùng chung luận bàn.
Lộ Thiên, Thơ chảy băng ngàn
Như là thác lũ, như vàng trao tay.
Thời gian dài quá, bao ngày
Ta thương con cháu đến nay tâm tình.
Gửi Thơ cho xuống Ba Đình,
Trao người lãnh đạo nước mình nhận tin.
Đó là sóng của Tâm Linh,
Của Sao lấp lánh hành tinh trên Trời.
Buông Thơ thả xuống cõi đời,
Ai tin thì thấy những lời Thần Tiên.
Được nghe nay những lời khuyên,
Của Ta thủa trước nối liền đường dây.
Nhiều nơi chìm nổi xác thây,
Chết sông chết biển, chết đầy thế gian.
Kẻ nào mà dám thi gan,
Kể cả quan chức giàu sang cõi đời.
Chẳng cao cũng gọi là Trời,
Nay Ông Sấm Sét Thiên Lôi thi hành.
Đến nay Ta cũng cam đành,
Bỏ công bỏ của rành rành chứng minh.
Cho một dân tộc hoà bình,
Bằng xương bằng máu bằng tình nước non.
Bằng ngàn vạn đêm trăng Ta thức,
Thế mà Ta bất lực rồi sao?
Họ lấy quyền lấy chức làm cao,
Họ lấy đất để trao ngoại quốc,
Họ bán hết để cho Hồn Nước,
Lo đêm ngày thịnh quốc an dân.
Họ gieo mầm cho giống độc thâm,
Cầm ma tuý giết dần con cháu.
Họ nấp mình, quỷ ma nấp náu,
Dùng người ta, lại giết người ta.
Con ơi, đau đớn lòng Ta
Xót thương nòi giống thịt da lúc này.
Gửi Thơ cho họ trao tay,
Mà họ khinh rẻ cho nay điên rồ.
Ai ngờ Thơ của Cha Già,
Thử vào quan chức tiếng Thơ Linh Hồn.
Bàn nhau, họ bịt miệng mồm
Như câm như điếc để Hồn Ta đau.
Vì trồng nòi giống đời sau,
Cho nên mới phải nối cầu tâm linh.
Nhà sàn ánh điện lung linh,
Đêm nay Ta lạnh rùng mình dạy Thơ.
Đây là việc của Thiên Cơ,
Ta truyền con viết câu Thơ Cụ Hồ.
Chúng bảo con viết Thơ rồ,
Chết thì đã hết - còn Thơ thế nào?
Đâm lao thì lại theo lao,
Ta tròn trách nhiệm biết bao đêm trường.
Điều con điều cháu lên đường,
Lấy dân làm gốc, chiến trường tâm linh.
Cuộc đời từng trải chiến chinh,
Phụ nữ thời bình phải gánh việc quân.
Đến ngày Lễ hội nghênh tân,
Trần mà không Đạo không Tâm kỳ này,
Thế là gió cuốn Rồng bay,
Quan to thì cũng trắng tay khóc thầm.
Nhà ai thắp nén hương trầm,
Nhà ai có Đạo có Tâm lúc này,
Nghe Ta tâm sự giãi bày,
Năm Trâu Kỷ Sửu Thánh nay ra đời.
Hai nghìn lẻ chín việc Trời,
Trao lại việc đời, nhiệm vụ đã xong.
Ta nay thanh thản trong lòng,
Con thì trọn nghĩa tam tòng Tổ Tiên.
Hết thời nhiệm vụ trên Thiên,
Trao xuống Hạ giới mọi miền Kinh Thơ.
Nơi nào khéo biết phụng thờ,
Quân binh, Thiên tướng mà nhờ tựa nương.
Đất Trời sinh hoá văn chương,
Bảo vệ Tổ quốc biên cương đất trời.
Nghe Ta chỉ đạo sang lời,
Con ghi ra nhé để thời ngẫm xem.
Công Ta đã thức bên đèn,
Công con trao lại trắng đen rõ ràng.
Trao cho lịch sử Kinh Vàng,
Lấy dân làm gốc bản làng khắp nơi.
Việc này, việc nghĩa đất trời,
Việc này là của Ta thời điều binh.
Việc này Thế Giới Tâm Linh,
Việc này từ ở hành tinh điều hành.
Việc này công quả hoàn thành,
Mười tám triều đại rõ rành hẳn hoi.
Mười tám tháng Tư vừa rồi,
Đã trao Kinh Sách, Ta ngồi chứng minh.
Các Sao nay chiếu hành tinh,
Vua Hùng dựng nước, Tâm Linh giữ nhà.
Cùng nhau đọc bản trường ca,
Trao cho nhà báo để ra Hội Rồng.
Ngàn năm Văn hiến Cha Ông,
Thăng Long ngàn tuổi là Rồng bay lên.
Từ lâu Ta đã xây nền,
Lo cho dân tộc một thiên Sử Hồng.
Là ngày Lễ hội Trống đồng,
Là ngày Thơ lạ nổi cồng dấy binh.
Là ngày hội của Tâm Linh,
Đăng quang Lễ hội Thiên Đình giao thoa.
Là ngày khai Hội Long Hoa,
Ba miền Nam Bắc bài ca Thiên Đường.
Mà Ta đề nghị trần dương,
Thế rồi chẳng có xót thương Cha Già.
Trong Lăng Ta gửi Thơ ra,
Để con ghi lại Cha Già ước mơ.
Hôm nay ngóng đợi tin chờ,
Ta buồn lại gửi dòng Thơ tâm tình.
Các con, các cháu tận tình
Đã cố giúp sức Tâm Linh gửi vào.
Để trình quan chức cấp cao,
Để sau thông cảm tâm giao với Hồn.
Gọi cho uống nước nhớ nguồn,
Đất nhà Ta sống mà ôm lấy tình.
Bây giờ Ta sống trường sinh,
Mặt Trời sáng tỏ, bình minh nắng vàng.
Đó là dân tộc Việt Nam,
Máu đào da đỏ giang san Lạc Hồng.
Vì Ta bỏ của bỏ công,
Lại còn thao thức trăng nồng canh khuya.
Nỗi buồn Ta đã sẻ chia,
Cùng con tâm sự từng tia chớp đào.
Con ơi, cứ viết lời trao
Từ Lăng nhắn gửi biết bao nghĩa đời.
Thăng Long ngàn tuổi đến nơi,
Các con chẳng biết lòng Trời, hả con?
Hội Rồng sông núi nước non,
Long Hoa mà mở mới tròn đời sau.
Bao nhiêu phép lạ nhiệm màu,
Là Hồn sông núi toàn cầu gần xa.
Đại Đồng Thế Giới hát ca,
Phong quang Quả Đất hẳn là nghĩa trung.
Đến thời rắn lộ bọ hung,
Đất Nam trời biển Vua Hùng về thăm.
Con về đến đất Hạ Long,
Cảnh quan thế giới biển trong vơi đầy.
Ta thương con cả một đời,
Cởi giây oan trái bằng lời nước non.
Hôm nay nhiệm vụ đã tròn,
Thử tâm thử đức, lại còn thử ai?
Thử vào quan chức các ngài,
Xem lòng tim ruột những ai nhớ Nguồn.
Hôm qua Thiên Địa rất buồn,
Con khóc, Ta khóc mà Hồn trở trăn.
Trên cao sáng bóng trăng trong,
Tuyết tan sông chảy, Cô Hằng buồn đau.
Hôm nay vũ trụ nối cầu,
Để con cầm bút mà hầu Linh Ta.
Cho non cho nước cho nhà,
Ta mong dân tộc theo Ta đến cùng.
Thế rồi theo các Vua Hùng,
Bên dựng bên giữ cùng chung chí bền.
Thơ Hồn non nước đêm đêm,
Bút Thần Thơ chảy trăng lên đỉnh đầu.
Bao năm con phải dãi dầu,
Vì dòng Di chúc nối cầu Thần Tiên.
Đêm trường đâu có ngủ yên,
Mà Ta thúc giục con biên tỏ tường.
Thơ về Ta trách trần dương,
Chẳng tin chẳng tín con đường tâm linh.
Ta trao con viết công trình,
Thử tâm thử đức, thử mình thử ta.
Ở trong vũ trụ bao la,
Thơ Thiên niên kỷ nở hoa ba miền.
Thơ này muôn thủa lưu truyền,
Cho yên xã tắc, cho miền Phong Châu.
Cùng nhau nối những nhịp cầu,
Bắt tay đoàn kết để bầu thương dây.
Hôm nay Ta lại về đây,
Những lời tâm sự trồng cây cho đời.
Mà thâu đêm sáng, con ơi
Ta buồn, lại kể khúc nhôi đỡ sầu!
Biển trời nghĩa nặng tình sâu,
Bút Thần đã vọng ngàn câu ghi thành.
Bao năm Ta dạy học hành,
Để ra giúp nước cho thành quả ngon.
Bút Thần tâm sự, nhờ con
Ghi ra Thơ lạ để non nước này.
Bao giờ hết nỗi đắng cay,
Các con nay phải bắt tay mận đào.
Đường đi vận kỷ tự hào,
Mà Ta nay lại thức thao đêm trường.
Thử vào quan chức trần dương,
Để xem ai đã tỏ tường tôn vinh.
Mênh mang ánh nắng Ba Đình,
Đó là Thế Giới Vô Hình ghi ra.
Thơ đây của Vị Cha Già,
Chí Minh Ngọc Phật diệt tà bốn phương./.
(Bà Nguyễn Thị Vinh ghi theo linh cảm, ngày 4,5-6-2009)